Cháo dạo đêm Hà Nội

Thành phố đêm nay không còn ồn ào, gấp gáp và bon chen, xa xa chỉ thấy văng vẳng tiếng rao từ gánh cháo đêm quen thuộc…

Không kể đông hay hè, tạnh ráo hay mưa gió, ngày nào cũng vậy 11h đêm khi đa phần mọi người đã sẵn sàng đi vào giấc ngủ hay thậm chí còn đang mộng mị với những cơn mơ thì tôi mới bắt đầu kết thúc công việc. Dắt chiếc xe đạp lóc cóc trên đường phố, một mình len lỏi qua một vài ngóc ngách, tôi tìm về với căn phòng trọ đơn sơ của con bé sinh viên tỉnh lẻ đang cố gắng tưng ngày để “giành giật” cho được tấm bằng cử nhân. Chính bởi thế, gánh cháo dạo của chị bán hàng quen thuộc đã không còn xa lạ với tôi. Chị cần mẫn và đúng giờ như chính công việc của tôi vậy, bất chấp thời tiết, ngày nghỉ, chiếc đồng hồ của tôi và chị như cùng nhịp

Dường như không còn đủ sức chống chọi với cái lạnh cắt da, cắt thịt, tôi dừng xe trước góc cột điện nơi chị ngồi: “Cho em một tô như mọi khi chị ơi”. Chị bán hàng cất lời vui vẻ: “Lại không hành, hạt tiêu à? Lạnh thế này, thêm chút tiêu cho ấm nhé!”. Tôi vẫn lắc đầu, trung thành với thói quen vốn có.

Chẳng phải ngày nào tôi cũng ăn cháo của chị, không đủ no, mà cũng chẳng đủ tiền để đêm nào cũng hàng quà, song ít nhất trong cái khu này tôi vẫn là khách quen nhất của chị. Tô cháo bình dân chẳng có gì đáng kể, lác đác thịt băm, ít lá thơm, ai ăn đầy đủ thì có tiêu, hành, giấm tỏi, ngoài ra còn có cháo trai. Tôi thì chỉ cháo thịt không tiêu, hành. Với nhiều người, tôi là người chẳng biết thưởng thức, nhìn bát cháo không có gì hấp dẫn, còn riêng tôi đó lại là ngon, ăn mau về nhà tắm rửa rồi chìm vào giấc ngủ yên bình thế là cuộc đời tươi đẹp lắm rồi.

Vẫn cái ý nghĩ liệu có phải ngày nào đến giờ này cũng là quá sức chịu đói của “ông anh ruột” hay không mà lúc nào ăn cháo của chị tôi cũng thấy ngon và thơm lắm, làm một lèo hết sạch đến đáy bát. Vậy nên chị bán hàng rất thích, lần nào thấy tôi ánh mắt chị cũng vui hơn hẳn, ánh mắt đó ấm ấp, đầy hi vọng. Chị múc cho tôi tô cháo rõ đầy mà tiền thì không bao giờ lấy hơn.

Hết bát cháo tôi đứng dậy dắt xe rẽ vào xóm trọ và không quên chào tạm biệt chị. Tô cháo đó dẫu không đủ làm tôi no bụng nhưng nó giúp tôi nhận ra nhiều điều. Giữa thành phố xa lạ này nơi không thiếu gì cạm bẫy, khó khăn nhọc nhằn, song, không phải lúc nào tôi cũng cô độc. Một giọng nói thân quen, một ánh nhìn ấm áp dù của người dưng nhưng cũng có thể là điểm tựa giúp tôi tiếp tục bước đi.

Sáng mai, khi thức giấc tôi lại hối hả hòa vào dòng người đông đúc, tôi đi tìm lối rẽ cho cuộc đời mình nơi giảng đường Đại học…

Lê Kim

Đăng lúc: 02/03/2011 15:05

Bản để in Lưu vào bookmarkKết nối nhà cung cấp đặc sản, nhà sản xuất, nhà phân phối