Giai điệu Hà Nội

ICTnews - Tiếng tiêu đong đầy hoài niệm, tiếc nhớ, đưa tâm hồn người nghe về với một Hà Nội đã phủ bụi thời gian.

Từ nhiều năm qua, hình ảnh một cụ ông râu tóc bạc phơ ngồi bên Hồ Gươm thong dong thổi những nhạc phẩm của Văn Cao, Tân Huyền vào mỗi sáng thứ 7 đã không còn xa lạ với nhiều du khách đến Hà Nội. Hình ảnh đó đã níu chân biết bao du khách nước ngoài về một thủ đô cổ kính và đầy quyến rũ. Người nghệ sỹ nghiệp dư ấy là Lê Quang Châu, một nhà giáo già đã về hưu, một người con sinh ra, lớn lên trên mảnh đất Hà thành.

Sinh trưởng trong một gia đình kinh doanh đồ cổ và các nhạc cụ truyền thống trên phố Hàng Gai, cụ Lê Quang Châu đã sớm có tình yêu đối với âm nhạc. Học piano và tiêu từ năm 9 tuổi, cụ Châu đã thành công khi cải tiến chiếc tiêu mục đồng thành tiêu 8 lỗ, 10 lỗ, và 11. Lí do thúc đẩy cụ Châu cải tiến tiêu chính là những bài ca kháng chiến và dòng nhã nhạc lắt léo, đảo phách nhiều cũng như những nhạc phẩm nổi tiếng của thế giới, tiêu 6 lỗ không thể hiện được.

Ông cho biết, "Dùng tiêu cổ truyền cất lên những khúc "Suối mơ", những "Thiên thai" thấy âm vực không đủ rộng để láy hết cái thần của bài hát. Thế nên mới cải tiến thành tiêu 8 lỗ. Vẫn không đủ. Lại cải tiến tiếp thành tiêu 10 lỗ, cũng mới cận kề tới tiêu hiện đại. Năm 1950, sau bao công tìm tòi, cây tiêu 11 lỗ đầu tiên được tạo ra, là loại tiêu cromatic - tiêu bán cung."

Không có ý định trở thành một nghệ sỹ thực thụ, cụ Châu chỉ coi cây tiêu như người bạn tri kỉ và mong muốn được thả hồn mình vào những bản nhạc trong một không gian yên tĩnh, để đắm say cùng với đầt trời và thiên nhiên Hà Thành.

Không phải tự nhiên mà cuối tuần nào cụ Châu cũng mang tiêu đến hồ Gươm và thổi những giai điệu của ngày xưa như thế. Luyến tiếc và hoài niệm về một Hà Nội xưa, mong muốn giữ gìn một loại nhạc khí có từ lâu đời ở nước ta đã khiến ông dù mùa đông hay mùa hạ, đều đặn sáng thứ 7 hàng tuần, chọn một chỗ ngồi bên cạnh đền Ngọc Sơn thổi lên những "Thiên Thai", "Suối mơ"…

Khi có những bạn trẻ tỏ tình cảm đặc biệt với cây tiêu và tiếng tiêu, cụ Châu đã rất vui. Cụ tâm sự với chúng tôi rằng: "Ngày nay còn ít những bạn trẻ say mê với âm nhạc, đặc biệt là âm nhạc dân tộc. Có những bạn hâm mộ như thế tôi rất trân trọng."

Và nếu như muốn được học thổi tiêu, cụ cũng không ngần ngại chỉ dẫn các bạn rất tận tình. Tiếng tiêu của cụ Châu không những làm say mê người Việt trẻ mà còn khiến những Việt kiều xa quê một lần ghé Hà Nội không khỏi thổn thức, khiến những du khách nước ngoài ngưỡng mộ và thêm yêu Hà Nội hơn.

Cụ Châu kể cho chúng tôi nghe về một người Việt kiều ở Mỹ đã khóc như đứa trẻ khi nghe tiếng tiêu của cụ. Và một câu chuyện xúc động từ đôi vợ chồng người Pháp, cảm mến khi nghe tiếng tiêu của cụ Châu, khi về nước đã gửi cho cụ một bức thư với đại ý: "Tôi xin gửi tặng tới anh những bức ảnh mà tôi đã chụp và cảm ơn anh vì nụ cười, sự tốt bụng và cả giai điệu đẹp mà anh đã thể hiện trong khu vườn bên bờ hồ, một giai điệu mà tôi thực sự nuối tiếc vì không thể lưu lại được trong trí nhớ của mình." Những tình cảm đó, được cụ Châu lưu giữ và gói ghém cẩn thận. Cụ tin rằng, mình đã giúp Hà Nội ngày nay đẹp hơn trong mắt du khách nước ngoài.

Hà An

Đăng lúc: 27/10/2010 18:17

Bản để in Lưu vào bookmarkKết nối nhà cung cấp đặc sản, nhà sản xuất, nhà phân phối