Tình yêu với biểu tượng Hồ Gươm

ICTNews - Từ năm 1954 đến nay, chiều nào cũng vậy, cụ Quách Thị Gái lại mang đồ ăn đến cho cụ Rùa Hồ Gươm.

Cụ Gái quê gốc Đông Anh, con nhà nho nhưng đông anh em nên phải đi kiếm ăn sớm. Cụ lên Hà Nội quãng năm 1940, lúc Pháp còn đặt nền bảo hộ trên đất nước ta. Cụ Gái bán quà bánh ở ga Hàng Cỏ. Những năm tháng Hà Nội thành lũy hoa, hàng quà của cụ Gái được phát đi cho các chiến sĩ tự vệ cùng câu đùa “Bao giờ chiến thắng nhớ trả gấp đôi đấy nhé”. Gánh hành quà của cụ Gái đi suốt lịch sử Hà Nội trong thế kỉ 20 đầy sôi động, đẫm máu và nước mắt. Đằng đẵng suốt quãng thời gian ấy, cụ Gái chỉ nhớ nhất điều: Người ta quên cho cụ rùa Hồ Gươm ăn.

Cụ Gái khẳng định: Hồi Pháp còn bảo hộ, cá Hồ Gươm được cho ăn thường xuyên. Sau khi độc lập, bẵng đi vài năm không thấy ai làm cái việc cho cá ăn, cụ Gái tự mình làm cái công việc ấy. Hết cá thì cụ rùa ăn bằng gì? Cụ Gái bảo: “Hàng năm cá phóng sinh thả xuống hồ cũng có nhưng chắc cụ rùa ăn không quen miệng, nhỡ ốm đau thì khổ”.

Đã thành thói quen, gần 50 năm nay, cụ Gái mang cơm khô, vụn bánh mỳ lặng lẽ thả xuống mặt hồ nơi chân tháp Bút mời cụ rùa Hồ Gươm ăn. Cụ rùa với cái đầu bạc thếch lẳng lặng nhô mình ở phía xa, thỉnh thoảng lại chóp miệng nhấm nháp thức ăn.

Trong căn nhà của cụ nằm sâu trong ngõ Phất Lộc chất đầy những túi nilon đựng vụn bánh mỳ, cái nằm dưới đất, cái treo trên tường. Vụn bánh mỳ, miếng to như miếng xà phòng, miếng nhỏ như cái kẹo lạc vẫn bốc mùi thơm phức.

Cụ kể, ngày xưa khi còn khỏe cụ thường mua chè, cốm về đi bán rong quanh khu bờ hồ. Lúc đầu, cụ tình cơ làm rơi một miếng bánh mỳ xuống hồ, lát sau thấy cá tập trung lại xâu xé, ăn ngon lành. Vậy là cụ nảy ra ý định, "sao mình không kiếm ít bánh mỳ cho chúng nó ăn?". Vậy là, từ chỗ chỉ một vài cái, rồi nhiều dần. Theo thời gian, giờ mỗi ngày cụ phải cho chúng ăn đến 3, 4 kg bánh mỳ. Xin được bao nhiêu là cho bấy nhiêu.

Để có thức ăn cho cá, từ 9-10h đêm hôm trước bà Gái phải rong ruổi đến các nhà hàng, lò bánh để xin bánh mỳ, cơm thừa về cho cá. Mỗi đêm như vậy bà cuốc bộ đến cả chục cây số. Khi trời đã bước sang giờ Tý, bà mới quay trở về, tay khệ nệ xách từng bịch "chiến lợi phẩm" của mình. Sang ngày mới, bà bắt đầu bằng việc kiểm tra các thứ đã xin được. Rồi bà tỉ mẩn phân loại riêng từng thứ, cơm ra cơm, bánh mỳ để riêng phần bánh mỳ. Những bánh mỳ nào còn nguyên chiếc, bà phải cho ra thái lại, băm nhỏ, để cá ăn dễ hơn. Không thừa lại, lãng phí còn gây ô nhiễm cho hồ.

Cụ cho biết: Trong các loại thức ăn chỉ có vụn bánh mỳ là sạch sẽ nhất, khan hiếm quá thì phải xin cơm về rồi phơi khô chứ không dùng nước vo, thức ăn bẩn, cá ăn vào bệnh, cụ rùa cũng khổ lây. Có lần, một anh nhân viên bảo vệ Bờ Hồ mẫn cán vì mới nhận nhiệm vụ đã ngăn cụ Gái khi cụ cho cá ăn vì sợ hồ bị ô nhiễm. Cụ Gái cười móm mém rồi cầm miếng bánh ăn ngon lành, anh chàng bảo vệ làm theo rồi cũng cười bảo: “Bánh thơm quá bà nhỉ, cho cháu thêm mấy miếng, cháu quên ăn sáng”.

Suốt nửa thế kỷ, biểu tượng Hồ Gươm sống bằng tình yêu của một người Hà Nội, nhưng cụ Gái đã ở tuổi 88, tình yêu ấy liệu còn bao năm?

Ngọc Mai

Đăng lúc: 18/12/2010 17:36

Bản để in Lưu vào bookmarkKết nối nhà cung cấp đặc sản, nhà sản xuất, nhà phân phối